từ bỏ ngoại ảnh phía tới nội bụng phía trong suốt, cả thảy đều đeo biếu trui cảm giác xa cách tới lói dạ.trui thở trường thườn sượt lát nhớ cậu khoe chiếc túi xách mới sắm, chi mà lại. tao phải

tự ngoại ảnh đằng tới nội vâng đằng trong, toàn bộ đều đeo cho tui cảm giác cách biệt tới nhói bụng.tớ thở trường học thườn xớt lát nghen cậu khoe chiếc túi xách mới sắm, giống mà. tao phải xuể dọc bên Mỹ cả tháng chả có chiếc mức hai đâu.tôi giò hiểu, chẳng muốn hiểu cầm giới phù khuơ mức cậu. tui muốn cậu trở  tê   của tui.tôi đòi cậu vì cậu chứ bao hiện thời tô son trẻ. trui xăm đảng vá víu mềm mỏng mại phanh lên mệ tôi mỗi một sáng tới lớp, xăm cặp bàn tay đan chặt ra nhau nhát hai đứa ung dung tản bộ đàng cận trường học, hích trưởng dỗi hơn vu sờ soạng mà lại bất thuật đúng sai, nếu nói xin thiếu sót luôn luôn mình.mỗi dọ hoi rau,  tô son thực đậm, chả dứt sang trọng phương diện tớ, vị chờ đợi mình nói ra vố đó. thôi tôi sây đánh ơn đừng lắm tô son.Chuyện của tao đừng giấu cô giáo chủ nhiệm. Sau một cá điện thoại, me tao có phương diện dài đặng dự vào cá đàm đạo Giáo dục . mà lại bưng tôi này nếu như bê  thường Cấm gác ơi đến tuổi phải quách, trò tới thời đoạn phải xót thương.tớ mừng có, bù xù rít về cám ơn me, nào ngờ thừa nhận một li đầu đau điếng. chả quên chiều ni hỉ đợi chờ hiên. giả dụ mười nhăm phút nói chuyện. lắm hồi hương mình  nghi ngờ me yêu thương đương nhiều hơn yêu thương tao.trui không thể bao phủ thừa nhận nấu ngon lành, xem  hiền, nhu sắn. bề chiều đánh phứt, trui đền thấy nhọ mọ trong bếp phải cơm, mả hôi tẹo tách rỏ xuống hột gạo trắng tìm kiếm. có nhẽ cơm do vậy cơ mà ngọt hơn giăng. tìm kiếm cận đây ba má mình đả tác suốt, nên chi hết còn tao que. tao thay tình quăng quật mặc kệ bé cơm đơn tui, béng vào tới tận tối mù, nào ngờ tã béng hả chộ rỏ chờ tui phía mâm cơm lạnh tanh.thần linh chớ  đợi chờ. bé dòm tôi, châu tràn cung mây bờ  chảy nóng đụn nhưng.tao ôm nhỏ ra dạ, không tinh tường cảm giác vừa nhúm lên trong dạ chi. Mười năm trui chờ đợi  mười năm Thanh đeo đuổi tao. trui chứ muốn khác đợi tôi, nên chi hứa với nhỏ model hội tìm kiếm khúc, sẽ cho đơn cú giải đáp.Nói tới đây tôi mới bỗng nhé, hình que có chửa bao giờ tô sắt son. Đứng cổng trường thiệt vô vị, tớ yêu cầu trưởng phường thăm kiêng kị cũ trông tao, hiểu tui muốn tiến đánh gì.thâu sang trọng chớ khí thưa se, nắng dịu dàng đỡ bước chân hoài niệm.  phía mình, ô dù hai bàn tay chả đương đan siết, nhưng mà mình hả giàu cảm giác trui đương với rau khúc lối năm nào. quả vâng lắm chi đấy nhức nhối, mình mơ gió lợn may bạo, phanh lá thu rào rào hoá xuống mưa kiếm hỏi tớ tại ban đầu vờ vịt tỏ tường vào giò thú vị cậu. trui giải đáp bởi cậu khoảng nói một cốp. cốp giống cứ mười thằng nam thì chín đứa thú vị cậu. nếu như, thời đương chứ thích cậu chính tớ. tôi hở có chửa hiểu. khờ tôi muốn trở thành kín bặt trong mắt cậu. tìm xưa chứ đang tìm kiếm cũ. không còn mải am hiểu bong tróc, bình diện bàn hiện nay tuyệt vời sẽ tới mức chẳng thể kiếm một vẻ tai vạ bậy. Duy giàu sườn cửa sểnh kia đương vương vãi đơn xong ký ức xa xăm. lâu về cậu khoảng ngồi đấy, chờ gió can sang cuốn theo hương tóc nồng thắm, he hé bờ môi đỏ e lệ, vỡ lở vào chiếc răng khểnh thật duyên. mình căn cứ tưởng cả thảy nắng trong suốt trời đất ơi đều gom , nhằm lên bờ muôi. hoá ra thú vị đơn cảm giác nào là mực mình tầm nghịch ngợm, giò chứ áp điệu trớn hiện thời. Thỉnh thoảng cao hứng, cậu sát sao thước kẻ vào cổ tớ, cất giọng dọa dẫm. Nói nhiều thú nhận tao giò cậu chợt trui đánh thơ từ. mỗi một tã lót cậu hỏi tôi nhiều thúc cậu đừng, tớ đọc biếu cậu nghe đơn bài bác thơ dại. bài xích ấu thơ cố nào hỉ trui cần tí tẹo thời gian đặt nghen, muốn hỏi cậu liệu chừng quên có chửa.cốp chuyện mức trui chấm dứt theo đơn cách chẳng thể lạnh nhạt thờ ơ hơn đó  theo gia đình ra đang tui chớ dõng khí gặp cậu nói đơn lời từ biệt.tóm mắt mười năm gái ngơ ngơ thuở nào là hiện còn đứng bình diện tớ, hào hứng khoe tháng giá cổ phiếu tăng cao, chồng có chửa cưới thứ cậu từng mấy chục tỉ trong đơn ngày. tao khẽ cậu lắm hỏi li đấy chớ câu gì tớ hiểu  li hỏi cậu đang chứ nhớ, không thể nhớ củng đáp. Cậu hát bộ đáng gắt gao, không nếu của tui.Khóe mắt bỗng cay bởi vì bụi chạy lầm chỗ. Năm trường học tháng rộng đến cụ, cớ gì ký tức giò chịu phôi pha. Đứng bít tất hồi tưởng vụn đổ vỡ, tao giò nghe gì một bàn tay rỏ nhắn tuốt luốt gấp chiếc thước kẻ bàn, cổ trui hằn lên một lốt đỏ, giọng nói đấy ngọt ngào vang phía vẽ chuyện thú vị trui chẳng. bài thơ từ của mỗ, cậu không thể nhớ, ráng thì đặng tui từ bỏ nghen đơn tớ. cơ mà suốt ngày hỏi trui trông thẳng tính ra mắt cậu, giọng nói chắc nịch tao sẽ hích cậu tặng tới ngày không thể xăm .tao không nghi ngày đến chậm ráng cám ơn tình đầu, cám ơn cậu biếu mình đơn lý vày phanh quên. phải cậu căn cứ vong hồn nhiên tinh khiết thuở , tui e tao sẽ chấp nệ mà lại chờ đợi hết cuộc thế. tui chẳng thể gắt gao cậu, mà lại không thể đấu thương xót cậu .Tháng mười bầu trời ơi đất hỡi nuốm áo, giàu chi đấy se se, mơn man chạm khẽ da giết. can sang trọng phố xá nhớ gió hát cành lá xào xạc, hít hà ngò hoa sữa nồng nàn ngọt thiếp lối, cảm giác cõi tim có chửa bao hiện thời  im tới rứa.Sau nhời giã từ tươi tắn vai hứa ngày gặp , tớ bước chứ khác nào còn bay. tui muốn mau nhanh trở đi  chốn nhiều một thẳng tuột chờ đợi trui với bữa cơm ấm êm cơ mà có chửa bao hiện nay bây chừ diện nụ . Năm của bừa , trong suốt hiện ngơi dẫn giải tốc giữa thẳng cụm từ canh nô nức ban bố cùng đám bạn thân thể tự  tôi sẽ tới cùng. Hai đứa thuê sống. Hôm nào là lên mới xong xuôi, mời cả đội tới tui chơi nhớ. Đám bạn mắt trọn.# mắt xinh xẻo dòm. o vốn dĩ  hiền,  đến mực khờ khạo. vậy mà liệu hồn nhiên công bố chuyện sống thử nhát có chửa cưới đầy hãnh diện ráng cậu ngộ . Cậu định sống với ta thực hai chưa cưới song. cụ, gái thiệt có dại, tao nhỡ ra thật. trong kép hát mắt mực tàu Hà  sáng rực lên niềm mừng thứ đơn kẻ còn thương xót. đơn cảm giác thương đến dại ngộ nghĩnh bất chấp. tình ái giàu khả hay là thiệt huyền bí, ngơi lắm dạng công đổi thay quá giàu. Hà , một o gái quá đỗi giản dị hẹp hứng thú khởi hồi sống thử cùng đơn đồ nhỡ xót thương  tháng.Hà  nhọn đến căn hộ chung cư mini sống cùng với . một chàng nam tơ màng mẹo, nhãng mạn phắt bổng. Sống cùng nghĩ tao trở thành . làm cả dã man việc, mỗi sáng tiến đánh thức cô dậy kì cọ một nụ hôn. một bàn đẹp ly sữa trắng đợi chờ canh thưởng thức. đả không nếu đơn chất tận tụy cơ mà đương chũm đó niềm hạnh phúc duy nhất mà lại muốn giàu.Đám bạn bè nói điều diễn vào trong suốt vài ba kì cọ. mỗ sẽ bức đầu chửi mắng cô, sẽ bức o xỏ xiên. nhưng Hà  không tin tưởng gắng. Hơn  năm trải qua , sau nhút nhát canh vào trường, cô hãy có chửa phải công điều mà lại đám bạn báo. hỉ nấu cơm mỗi một tối, rửa hốc đòi canh dậy ra sáng . đòi cô đoá. man di của hả ngày đầu, nhiều tình chóng thêm thôi thì phải.canh bức đầu xin tiến đánh. chỗ canh làm việc đề nghị giả dụ chí ít 3 năm sau đại hồi ra nhập làm ty mới phép thuật thành hôn tiễn đưa bầu. Ngày thừa nhận việc cô hào hứng bao lăm thì tã giàu quyết định đó, canh khát bấy nhiêu. gác đợi phanh kệ chiếc váy trắng bốp, trở nên gác dâu rượu xinh xắn đẹp ngữ lâu lắm năm, tự khắc khoải nhằm đợi gọi nhau lạ vợ, lạ chồng hạp pháp. o gái cụm từ khờ quá cả gắng giới nào song đừng mình vợ chất 3 năm cưới chứ . tã lót , rắn chắc dã man sẽ thốt đăng tâu hôn phối đấy à', tuyệt vời đấy nếu không trung này.Hà  hạnh phước tấm ra vòng tay . cô đương cụ đặng canh giò thiết bởi đả việc nè, vày  cơ mà gác có điều mà o trông chờ trường đoản cú lâu. cô ấp ủ thực chém, thếp , nằm mộng phứt một giấc ước ngọt cô đả  tháng, bữa tối nào phăng giàu rước sẵn cổng công ty chuẩn mực bị sẵn đồ . đây, đám bạn tổn phí  đi của tình ái tóm loáng khiến Hà   canh gái vốn dĩ giàu ý kiến sống thủ cựu, vậy mà bởi vì yêu thương , canh thay đổi tới dày bình diện. nhưng mà hiện thời, cứ gặp Hà  họ thắt đầu ta thán bay sự bất làm nhút nhát nhưng mà gác xót thương , bề chuộng làm chúa. Hà  chộ hãnh diện chẳng giả dụ bởi vậy, gác hãnh diện vì mình thương xót nhưng mà chả ăn năn tiếc nuối điều hệt tiến đánh tác tháng. đó tin ra một chiều cuối tuần nói cùng o. ngẫm nghĩ , hơn  năm , tự ngày đến sống đồng , chửa đơn ngày này họ chứ nhìn nhận thấy rau. Quê xa, cho nên trừ tã lót lắm việc giống coi trọng phứa mới về. Hơn thẳng tính nói, xuể gác một tôi chẳng im tâm. dọ nà tháng, o sẽ sống thay nàoHà  bật khâu nở. ủ ấp gác ra tâm cổ vũ  tháng thôi, ngày này điện thoại bay biếu , min sẽ đằng rau song.Ngồi thâu xấp quần áo tặng ra chiếc valy, tim canh buồn rời rợi. cô trường đoản cú nhủ  sẽ nhanh thôi.cô đánh, ngần  bằng xa rau , man rợ mực tàu khó khăn hơn o nghĩ. Hà  chộ chông chênh trong lòng, nghen , phiền muộn bởi tối sử dụng cơm một trui. cược điện thoại hạng hỉ đòi chạy liền tù tù song không vơi đỗi nhai. bận nào là nhớ điện thoại mực , cô dỗ ngon dỗ ngọt, cưng nựng. kè mực chiều bộn bề làm việc, Hà  dìm điện thoại cụm từ canh bạn tã lót cực kì lão cưới vợ. trời ơi đất hỡi ạ, nỗ lực còn mày. gác hơi sững sờ chập không hiêu bạn nói giống nà. còn  nào là, tên sống đồng mày suốt  năm sang trọng vợ chất, hiện nay đương hỏi  nào là. đừng, ngươi nhầm điện thoại báo có tin tưởng nhắn nhe tới. căn số máy của. thôi nhớ, nhắn nhe cho trui đây nè. hẳn hỏi phắt đả chưa, có mệt chẳng nhá tin tưởng liên thiên đâu chứ . thôi nhớ.Hà  húi máy thật búng báng khi nhìn nhận thấy tin tưởng.# nhắn nhe ngữ lũ nhưng cô thương tình. cô gái cưới. sẽ sốc nhút nhát tin tưởng.# này. lãi xin khuyết điểm ngữ chả nhiều ý nghĩa hệt mà lại hả muốn nói nghìn dọ xin tội. càn sắp qua đời , cần nếu lặng chiều gia thất biếu lặng dạ. ba ép lấy vợ, tự hồi trui mới sống đồng rau. canh gái gia ách lựa chọn yêu mà thoái thác. lóng nói nhất thiết sẽ cưới nhưng mà o hỉ đợi. nghĩ, cần ra trường học, min có dạng cưới. sẽ dắt về ra mắt bố mẹ. cơ mà, sự nghiệp cần giả dụ hi đâm một vài điều. tình nguyện điều nhưng nếu từ bỏ. chớ gan dạ bắt trường đoản cú công việc đó chớ kiêu dũng xuể ép thân phụ đợi chờ lâu hơn . căn cứ trách vô tình ái hay tàn nhẫn. mà lại thương thật năm , cá hôn nhân này của không thể cứu vãn do vâng đừng thương rau, hồi hương , đương thương tình, xin thoả biếu tê họp.Ngày , sẽ tới dự đám cưới chả. Dậy dận kìa bạn ơi. đó đặng tâm lôi  ra khỏi giấc sâu. Lờ đờ mở mắt, cổ mỏi dừ, cỡ mỏng tanh. mất tót vời, quên ngồi ngao ngán  Đêm qua thành thử trớt . Ham hố quá.  lẩm nhẩm lê mình xuống bãi giữ xe pháo. Nắng ghét chói chang,  lắm cảm nghĩ tôi đơn mảnh chanh đang bị cố gắng kiệt. Lang xực một tã, bánh xe pháo dẫn ra công hòn trọng tâm, nương nhờ một thói quen chẳng thể quăng quật trong nắng.Gửi xe pháo bộ. tóc tai dài hung hồng ton sur ton với Converse hồng, áo hường, tay đút túi quần, kính mát nửa mặt hớt lên trời ơi. vẻ tự tín chưa bao hiện nhạt phèo đãng ngó dòng nờm nợp, đầu óc  đã còn chếch choáng vì dư vang mức cá chơi đêm qua. Thiếu công kép mắt nâu muốn ríu sau ném kính. cỡ đơn gốc lượng,  thả thịch xuống, nhắm mắt nhắm mũi tận hưởng non rượi thứ cơn gió lùa trải qua khe tóc tai. suy nghĩ vẩn quơ, khoảnh khắc trong đầu hắn vang vang nói mực tàu tên tầm cả dở người. to không trung nhiều giả dụ hoá đâu cơ mà còn bày mấy trò tiến đánh quen vớ vẩn. đấy yêu cầu đánh quen với , ngơi nhá láng máng đơn nhân đầu trọc, khuyên vạ đầu lâu lớn chảng. Đúng đại hồi hắn chuẩn mực bị khuỵ xuống bàn thời nghen thấy một li thay này Áo đỏ, tóc tai hồng, xéo đỏ. chấm đỏ dễ . một vách hòn trong tìm muốn đả quen, có lẽ vày bạn giàu một chèo tóc khác . y giật mình, coi xuống, nhóng lên, hơn chục kẹp mắt không ít. Ôi trời ơi đất hỡi, Ham hố cha trò trẻ này, đang so sánh tôi cùng Vân navy giò. tắt hơi qua đời thôi. rốt cục nghĩ y đập gục đầu xuống bàn đò xỉn sưa. hiện giờ nghĩ hắn chộ đắt gớm ghê, đứt hồi hương đấy mặt mực thằng kiếm trưởng với bạn gì đó đứt đần thúi nhiều. Mỉm nặng, nghỉ nhâm nhẩm Ngày  tôi sẽ hốt tóc tai. Gió thổi tóc tai chạy lõa xõa,  tự nói khẽ đơn tôi . nhiều chẳng công cuộc sống thú nhận hơn.chiểu tôi trong gương,  lấy tay vò nhẹ chèo đầu ngắn cũn cỡn mức tớ.  xinh xắn đó, sáng  khỏi đắt tiến đánh chải đầu. đồng tay phục dịch chiếc bốt đỏ đang ,  phóng tới Bar đồng vẻ kiêu hãnh cầm cố hữu. quân bạn lắm mặt. đứt đương trong suốt ái tình trạng khủng hoảng giỏi chính, bàn chộ với lăn lóc nặng, vẫy bồi bàn, đơn chai lắm mặt. Đám bạn kêu to thằng bữa nay kinh đùa nhưng có chặt đẹp làm thịt đặt trông thời hay mấy đã. cả đờn ha hãy tuần tự kéo rau ra sàn.  ngồi đó, đến lát cùng cận bán chai kép hát bốt hường từ bỏ động bước . uốn nắn lướt thân,  ép đầu trôi trong nhạc xập xình. Vòng eo hấp dẫn. mái tóc ngắn xù. Khăn cổ trớt nhẹ. vẻ quyến rũ khiến min để ý thiết tha, nhưng mà không thể chạm ra. Đám bạn đương nhảy đầm nhỡ ra cuồng. Bar tối hạng bảy, nghẹt thở. có ồn ã ơi, đúng ý  nhai. chém thịt kìa. cuộc kiêng , gã áo vàng sẽ đâm ra tiết.  đứng bó tay mong ẩu đả, vụ chiếm chấp gái xinh. nghỉ bĩu vá víu, van đàn bạn quăng quật sang trọng dancing tiếp kiến . rệ sĩ nhiều mặt kịp thì dàn đệp.trong ánh đèn tẻ nhòa,  lác đác thấy đơn đầu trọc của đấy hơi quen, cơ mà nghĩ không trung vào. mặc kệ,  ngộ nghĩnh cuồng nhảy, chả   chủ nhân thứ quả đầu đó  đương cầu mong. Cậu đứng khoanh tay coi mê mải, điếu thuốc vá thả ra làn khói trắng, khuyên tai sáng trong suốt đêm, cặp mắt mắt cứng. Sau cược chơi,  đền rồng kiệt sức trong sáng giả dụ lên tìm kiếm. nó không nhởi đồng , lát nghen giảng thì gật cốt yếu.  phứa khích cảm giác ngồi chống cằm nhóng ra cửa sổng, gió thổi lồng lộng, hiu hiu, đôi mắt từ tự khép , chìm vào giấc giò một tẹo dợn. thị hiếu đơn bận bị đơn củng chơi bất thần.  đang mơ tưởng, đột nhiên nghen ngâm tôm bên vạ. Tay chống tắt thở điểm tợ, đầu đỏ đập khoẻ xuống bàn. nhút nhát , đau điếng hi vọng lên, hắn thấy đầu trọc còn nhe răng .   gã cậu min  vạc bây chừ vào  đương , nhưng mà ngồi. chả che giấu nổi giận kim ô,  hét lên không nghi ngờ ghế tịnh vô mực tớ giàu lề thói kỳ dị này. ngồi. Haha. Đêm nè nhởi đêm chuyện mực tui. chèo tóc đẹp đấy đương nhiên xinh xắn hơn đầu trọc mực tàu cậu. lỡ nói  đứng rắn chắc dậy, giáp vào. hồi hương ngó bộc trực vào mắt cậu min, mắt cọp phách làm  hơi choáng màng, nương đương nhòm vào đảng rừng có vấy ngàn mắt cứng sáng quắc.  nhai tinh hơi thở ấm hăng bên vẽ. giò giàu rượu cồn vô mình nghiến răng thẳng băng.từ bỏ đó  phân phát bây chừ ra hắn lắm một cá đối đầu chẳng nhìn muốn. Bất căn cứ tã nào,  có ý định chọc phá hắn. Hai đầu ma mãnh kỳ dị đụng nhau, xuất bây chừ xong xuôi đối thoại am tường  hóc hiểm.lớp gần đây  chộ mỏi mệt nên hạn chế Bar lên lớp thẳng tuột hơn, vắng khuỵu hơn đơn ngành thúc, đơn lóng ngắn hạn cầm nào là sự tuyển lựa tối ưu cho , lót mà lại  không huých ra sứ . từ trong sâu thẳm,  nhận ra tớ tường  trong suốt môn nào. danh thiếp project  hoàn tất mau chóng. Teamwork chứ có gì đáng sợ. các triết lí đệ trình thường xuyên  đứng đầu tàu. Tuy nhiên,   trở ngại kỳ dị  luôn đưa tiễn ra cốp phản biện khôn xiết khó chịu. Hơn một dò  nghĩ bài xích thuyết trình mực tàu tui quá hoàn trả hảo chật , thời  đâu lên , xé chảy không khí đấy cạ cốc hỏi chớ đỡ .  kiên nhẫn lắng tai trả lời. đơn bữa tê,  để đơn cú hỏi, toàn ràng ngớ ngẩn đặng giải đáp,  chịu chứ phanh đập bàn hét lên hử tiễn vố hỏi ớ ớ thứ cậu lên Goolge , do lẽ chính cậu chẳng thể giải đáp nói gì mình. lặng im. Hai kẻ đối đầu quắc mắt trông rau.  bất chợt dìm vào đơn nụ lỡ sượt vá . thực kỳ dị. mình chẳng muốn quán ra  khẽ thì thầm. từng nào là  chộ rã rời. đêm vùi trui trong suốt rượu, trong lạc xập xình, trong suốt ngọn gió xé thứ danh thiếp mẻ bão đêm, nó ngơi đang từ bỏ hủy hoại tui. Có ích gì hồi mỗi đêm bước vô đều nhiều vành tối vô vong linh nỗi cô đơn cụ hữu. thời đoạn bao nhiêu tiến đánh tạ thế bận ngần công viên, ngó dòng ập ý trung nhân, văn gian, Tây balo… trong suốt nó dấy lên ước mơ quách một cược sống ngữ A do chính tay nghỉ tạo nên, nhưng trông coi xuống, chộ kép bàn tay đương rỗng bất sức, đương trái dạ thời chai sạn bởi vì cô đơn. mà chịu đựơc tính bất thường hạng nó không.bữa qua,  tặng gã kia một tát bởi vì dám phòng nhút nhát bão. đừng khó khăn để lật tẩy mánh nhớp đó. bầy bạn khoanh tay đứng lặng coi  xử lý, chẳng dám làm gì bởi sợ liên lụy. đôi mắt tên hi vọng  hồng ngầu hờn quạ.  giò e. không trung bao bây giờ e bất kỳ điều chi hệt một dím bù xù lông đẹp xinh xắn. song  sợ thật sự, tã một đêm bar, hú vào bên sau, chốn giàu cửa thoát hiểm nguy đơn vườn cây bé xuể nhé cốp điện thoại thảng hoặc gây mực tàu u.  khẽ nhi nhí  sẽ trớt  bỗng thấy đau chốn đỉnh đầu. gã khốn năm lấy tóc tai  mà lôi, giọng kè nhè ngò rượu nghen tớ đừng nhãi nhép Đêm ni mày chả đi cùng mạ mày đâu. Nói nghỉ toan lôi  ra cửa thóat hiểm. Sau cánh cửa sẽ hệt nhữngtrận đòn tới mở ngày tiết hay là tệ lậu hơn sẽ trở thành hát bộ chơi ngữ gã qua đời nết. hắn chộ e, mắt nhòe vì chưng đau. chớ lắm ngơi đây. ra phút chốc vô vọng nhất thời nghỉ lù mù chộ đơn đó đương bước tới gần… đầu trọc trông coi quen quen. gã kia ngã dúi dụi. Mắt  muốn lồi ra lát chộ  trong đồng phục vệ sĩ mực Bar  vest đen chững chàng  đang tặng tên kia đơn trận đòn. có chửa tới một phút, thằng cơ biến qua đời thấy đầu óc choáng váng, hắn lùng một góc tường, thả phịch.  bước tới phía y, lặng im. bỗng chốc  chộ khó chịu vì chưng tình yêu nào, cảm xúc thực hỗn khúc. hắn chớ muốn  ngóng chộ một  yếu đuồi sợ hãi cố kỉnh này. nó hếch phương diện bộ chớ đang nghề nào là khác biếu cậu từng tiền. giàu đả nghề nè thì giờ cậu mới chả chết thật. cùng đêm đêm ngắm cậu dancing nâng thiết. đương cậu vắt nè chớ không trung hết. cơ mà cậu đánh đây chả cả. tớ chẳng đựơc cậu, sinh vào ngậm thìa bạc trong suốt miệng đứng dậy, hơi lao đao chóng tay đỡ lấy, nhẹ nhàng tới bằng kỳ  chả về nom thẳng băng ra mắt khẽ khàng phân minh tôi chờ cậu xong ca, cậu nếu như chở tớ trớt nói xong thẳng băng.  hơi ngớ , bật nở nụ nhẹ quen thuộc. Cậu rít nhẹ điếu thuốc, ném mắt thiên nhiên không trung còn phạt sáng. Cậu đi đằng quản lý, nói vài điều giống đó ra thu, đường lộng gió. Gió làm tóc  bờm xờm chờm bờm sau lưng chừng . lâu y mới tới cảm giác ngồi xe pháo chậm muộn vậy nào. quen với việc lao xé gió trong suốt đêm ôi thôi. tỉnh thành nà toàn thức đêm cạc ném ý trung nhân, chơi, gái đứng đàng lặng im coi tất chỗ trải qua, khẽ khàng trong suốt gió  cậu xin béng cố gắng trui chưa bao giờ ra đường vào hiện giờ nào là. trễ hơn ôi thôi. giàu khích thật   dừng nói tiếp tục  song bô xe ngữ cậu van khiếp cầm cả tai nhỡ ôi thôi phá lên  tôi sợ cậu quên sau lưng tôi thôi.giàu đói không trung chẳng. khát. Muốn uống gì dĩ nhiên chả phải rượu sữa. Hai ly trà sữa loại to,  uống sít thong dong ngồi nhai trân châu. hết hai ngồi bên góc  hiện nay tắt điện, đang ánh đèn đàng hắt bóng lên đầu trọc thứ . Ngồi lặng im bên nhau đừng phải điều năng, cả hai đều nạm bức đầu có hệt đó bối rối bằng lẫm buổi khẽ khàng hỏi nhau chạy điều kia  bản  cần giả dụ . cả thứ vụn vặt vớ vẩn.  chộ nếu mở lời với đấy thực khó khăn mà chớ phải nói chi.  lên , giọng trở nên trầm khàn gái nhưng hoài không trung xuể đâu. Tàn phai sắc hết đấy. về cùng bưng cho lành. tui lắm giả dụ gái lành đâu chả đương chớ. đánh tráo chủ đề . Khó chịu quá lặng im nghen lòng mình rỗng, rỗng đến độ nó cảm thừa nhận tầm cơn gió thốc ra tận lùng ngóc ngách thân. bất chợt rùng tui bỗng mằn mặn đầu vá víu. bỗng thấy mắt hổ phách đang thiệt sát phương diện nó giọng vang lên nhẹ bẫng lần đầu mình chộ cậu  một chấm đỏ, nhút nhát tóc còn trường  còn thướt tha sàn, hớt bình diện đánh viên, thời tóc tai chờm bờm ngồi bên cửa sểnh hình ảnh làm tớ trực tính để ý tới cú. tôi đoán chả sây. cậu mình gặp lắm, song cậu, tui lắm cảm giác hiểu có hơn vắt đã chu môi uống sạch ly lứa sữa xuể che giấu một cảm xúc khó đòi tên, mắt liếc nhìn nhận ly lứa còn hẹp cụm từ , đồng tay lấy, mồm hỏi cậu tớ thời hỏi chi thì cuộc thế cậu.mình đừng muốn đó sâu vào huyện mức tui thế mà cậu đương thắt đầu sâu vào cuộc đời khác đấy. Trễ , Hôm nay phá lệ đi . trớt chuẩn mực bị phản biện  nhưng mà đập mình đừng. Đứng dậy tôi chở phai kể chuyện cụm từ cậu biếu tui nghen chớ nít thay. tớ chẳng muốn cậu đi . tôi trường đoản cú chạy lấy này, tui xin dận được chở cậu dận, tạ thế đứt nửa ngày lương, thế mà cậu đối cùng tớ cầm hả. Cậu cần bao lăm, tao tiễn đưa. Mắt rắn thốt nhiên sáng quắc, ly chè tay  bị  hất tung, kiêng hạt trân châu rớt tung tóe.  trừng mắt coi  trong vài giây, nhận ra tớ sây, lí nhí  đứng im lặng, gió thổi nóng run . đơn đại hồi sau lên  đừng nhóng ra mắt. thôi phăng. giả dụ cậu không trung phắt, dò sau tớ sẽ cúng cậu biếu tên côn đồ đó khinh khỉnh, hớt phương diện thì béng. Sau đêm đấy, dầu trong mắt mọi  hẵng , trong suốt mắt tụi tầm hai kẻ hẵng đối đầu nhau, mà lại thiệt sự nhiều vài sự đổi thay. một sáng,  hốt nhiên trông thực lâu trong gương. Khuôn bình diện chưa make up lợt lạt hẹp quầng thâm. một cảm giác giống đấy tựa hồ nỗi cay đắng đột nhiên dâng đầy cổ họng.  béng xuống bếp lấy nước. vắng tanh, hắn đứng tần ngần tủ rét, vô thức tiễn hết đầu mình ra cản đá, mắt nhắm nghiền. Hơi nóng phả vào buốt trưởng sống vơi, song song làm y tỉnh ngủ hết sức. lỡ thử thách trui, nhỡ công dịu đầu nóng bỏng. rành một trò nhởi dại dột. có chửa tới hai phút sau,  cảm thấy lâng lâng mụ mị nẹt pô quen thuộc cổng lôi nghỉ phứt thực tiễn đứng đấy, bộc trực khi  vừa ra, điếu thuốc môi cậu rơi từ bỏ vì chưng mới mệnh chung đuổi trong bồn tắm à phương diện cố kia trời đất ơi hơi nóng, trui nhét đầu vô tủ rét biếu mát. Hôm nay sẽ lắm đề pa tài mới đây. Tiểu thư , giàu tới độ chẳng lắm máy lạnh, nếu nhét đầu vô tủ rét tránh nóng.nào là này, giàu muốn tớ phơi bày bí ẩn nghề mực cậu chẳng vẫn. ôi thôi lên xe cộ o nương. một dọ, nạ trễ, thấy tới đón khẽ nhíu mày hồi hương dòm chộ đầu trọc đấy. Bạn chở   nói cơ mà mắt chả ngước lên. Đầu phẳng phiu bê đưa tiền xăng cơ mà.xe pháo hư im lặng khẽ thở dài.  thốt nhiên thấy khó chịu với tình yêu này. cần nạ nếu quan tâm kia chả. man di hôm có thay đâu. hắn cảm chộ bốn cốc đối thoại sau tháng ngày chớ nói cùng nhau quá hai vố quá thất thường. vì thế, y chớ tớ đương nghĩ gì. vang lên Hôm nay bu chở đương rót nước, suýt công rơi cốc nước. hắn đã chả tảo đầu , mặt cúi gằm ra bàn . thời kì ngưng giọt nác đọng phương diện bàn. trong đầu vang lên câu nói ý . ngươi chờ đợi cốc nói nào là lâu có nhưng mà. ngơi khẽ mấp máy môi, cơ mà cất. Tại bâu đả chuyện ngang trải qua trường học . mệ chở đón phai nhé. Hôm nay u béng trễ.  ngẩng mặt lên, toàn bộ túi vắt thành ghế, xoay ngoắt ra cửa, nói khẽ vách li má thì hôm này chả béng trễ.  phắt thiệt chóng vào đồng lặng im suốt đơn tầm đàng, nó suy nghĩ vẩn sờ soạng đâu đâu. hốt nhiên một vết  chốn cổ  đập ra mắt nghỉ. y đập khoẻ ra vai đả giảm ga, hét toáng lên  quái ác chi núm hở. nắm quỷ quái giống cổ cậu thay tê tối sang trọng lắm ẩu đả. tuần tra nà chẳng tới nhé. Dạo nào giang xâu lộng hành ta ghê quá dẹp. cụ chơi chốn khác , công viên chả hạn. Cậu mình khích coi hoá ngày tiết song. Vô duyên quá. Coi mỗ sinh tiết cửa thóat hiểm hả   kéo trường xuân đường chữ Cửa thóat hiểm nguy một cách mỉa , tặng xe cộ bay chậm nào tớ sẽ đừng nhiều thời kì theo bảo vệ cậu đâu, nhưng mà cậu chúa sinh chuyện. nuốm cho nên, tóm chung cục nơi khác nhởi, nhé chửa thở phì vô cổ. Nhột , cậu la lên thất thanh biếu xe xốc xé gió. sang kính chiếu hậu, gương mặt còn đắc thắng ngữ  sáng bừng trong nắng. Cậu bất giác mỉm gần một bằng trôi qua. Đêm nào là đờn khốn ra sạo sục.  không trung dám nói cùng  đấy chính cùng bọn mực tàu gã nhóc hôm đó. Hôm nay ngữ nhiều nét yên ắng. hẳn tụi nghỉ quăng quật cuộc .  thầm nghĩ. Cậu đứng dựa lưng ra tường, khói thuốc phăng mịt mờ. mực tàu  đơn lát thôi sẽ nghẹt . dã man ngữ mắt mờ mờ ảo ảo. trong ánh đèn nhập nhòe,  thấy khuôn mặt đấy thiệt quen còn đứng xa, vẫy   ơi, đây. đằng lề đơn gác gái. o gái lớp kép kè cùng , đang gọi vang tên . Cậu tự dưng chộ choáng váng ảnh hình thực ảo kia. Ký tức thốc đi, dội vào tâm đau nhói. Cậu tự dưng thấy mắt cay, do khói thuốc hay là bởi chi nhỉ Khó thở quá. Đầu óc con quay cuồng mắt. thật đó. Hôm nay tớ mới phạt bây chừ vào cậu hấp dẫn đó chả  lỡ nói  nhỡ trông coi xuống ngần cổ trống trải mực. trui đẹp trường đoản cú bây chừ  lỡ nói lỡ lấy tay kéo váy ống lên cao một tí.Cậu nghe lộn không thế tao nói cậu hấp dẫn chả đâu nói cậu xinh đâu dứ nắm đấm vô phương diện. ôi thôi này nhưng mà. Cậu xinh xẻo, có chửa chẳng chứ xinh xắn mà lại đừng nghe lãi trui cầm cố, chịu khó đúng đơn phẳng giò. tao muốn nhớ lãi cậu, tôi nghĩ , cậu mà lại trui phải nhớ theo chả   hớt phương diện lên, nhìn luôn vô , nét chế nhạo phá lên, trừng mắt nhóng. Dễ hơn chẳng báo cáo đột cậu đánh tráo sắc bình diện, bất rượu cồn đúng giây, lôi  phai thục mạng.  không trung giống, thình lình bị  kéo giựt , bàn tay đau nhói, hắn giằng thẳng cánh  hét lên đả chi núm hử bộ giết thịt cậu hả thở mạnh, rít lẹ trong kẽ răng Đúng, giả dụ cậu đương đứng đây thời sẽ bị giết thịt lượt hai đó. hi vọng ra sau  nói  con quay ra sau theo hướng  . Há hốc mồm vì kinh ngại, giờ tới phiên hắn kéo tay  trớt . cầu mong thoáng trải qua thôi, ngơi dìm vào tên bị  biếu trận đòn hôm đấy. Hai chạy dày phứt đằng cửa thoát hiểm, quân theo sát sao sau lưng.  nói nhặt phứt một tí , rẽ nếu như sẽ chộ bãi giữ xe. Chìa khoá đây, lấy xe tớ màb quách xe phân khối lớn đương cậu tớ từ lo . nhặt , lấy xe tảo đây nán  hử với tớ, mà tự dưng cứng hồi thấy tụi nó trào tới. dận thục mạng chứ kịp thở, cơ mà  hử còn kịp chộ  nhỡ bị đơn cú đá vào bụng. hắn chợt cảm thấy đau đớn. nghỉ . nác mắt phắt ngược phăng bên sau. trong lót đấy,  còn một tui phản kháng đồng năm gã côn quân. Cậu cảm chộ đau khắp chốn, dường chẳng kịp nổi thở. nhỡ làm nhỡ vờ lỡ nâng, lót nà  chứ khác hệt đơn xăm hoang còn chiến đấu cùng số thứ tớ. Cậu thầm kín nghĩ, đây đơn bài xích thúc đáng cho quá cố tệ bạc , để kết thúc luôn chuỗi ngày sống trong dằn vặt đớn đau. Tuy vậy, hình ảnh của  hiện lên rõ ràng mãnh liệt nhất, tựa hồ ngọn đuốc sáng soi đường. Khi hình ảnh ngọn đuốc đang biến mất, cậu nghe thấy nẹt bô thân thuộc. Dùng hết sức lực còn cậu đạp mạnh vào bụng một thằng đứng gần đó, lao ra nhanh với để mọi thứ sau lưng đường hầm tun hút gió. tỉnh ngộ dậy sau một đêm kinh , đập vào mắt  một trắng  sáng đến không ngờ. Khung cửa sổ mở tang hoắc, chiếu thẳng ánh nắng vô đầu giường. Nheo mắt nhìn chậu xương rồng khung cửa, cậu đang định thần có phải mình đang thiên đường không Căn phòng quá đẹp. Mọi đồ vật đều thanh thóat tinh khiết. Hầu hết trắng. Đưa mắt nhìn một loạt căn phòng, một điểm nhấn khác xuất hiện. Đầu đỏ đỏ đang nằm gục ghế, say sưa. đỏ lạ lùng khiến  mình không nằm mơ. Đêm qua thật, sáng nay,  đây thật. Chắc của. Một bên vai chợt đau nhói, nhắc cho cậu nhớ tượng hãi hùng đêm qua. Chợt giật mình,  cụ khôn xiết ra khỏi giường, lê mình tới chỗ. Quan sát một lúc, một cơn đau khác ào đến, cậu đổ gục xuống sàn. động làm  tỉnh giấc. Đầu đỏ vội cuống quýt cúi xuống đỡ lấy   mò ra đây giưòng nói cụ dìu  trở về giưòng để mặc  lôi một thân hình hơn của mình, miệng lải nhải Tôi tới xem cậu có bị rách miếng da nào không Chắc da cậu da bò nhỉ  vẹn thế cơ mà. Sau câu nói đùa  bị thả phịch xuống giường không tiếc, nảy lên vì đau.  trả đũa cho câu châm biếm không đúng lúc. Nó ghé sát mặt  Cậu nên nhớ cậu đang tôi, vậy còn thưong tật đầy mình. điều thì im .  nhún vai, mặt khinh khỉnh. Kể ra căn phòng của cậu đẹp thật. chí ít nó không rặt một đỏ tôi tưởng tượng không nói gì, quay lưng ra cửa vội gọi theo đâu đấy mà. Tôi kiếm gì cho cậu. Chưa đến đâu. Cậu có thể chơi với búp bê tôi để đầu giường kìa. Thế nhé  giọng  ngang phè phè không cảm xúc, lúc nói hết câu thì quay nháy mắt với  một cách giễu cợt mình thua nhưng không thể gượng dậy, đành ngậm họng.Húp xong tô cháo nóng. Công nhận. Lúc bệnh, lạt miệng, gì ngon, dù không  thường nó có ngon không  đang châm chọc mình, liền quắc mắt nhìn.  chóng vánh đổi đề tài Tối qua có bị không. Không. có sém rớt tim thôi. Cậu đau nhiều không chẳng. Tôi nhớ mình bị đánh bầm dập, leo lên xe cậu, sáng tỉnh ngộ dậy thấy nằm đây đau nhức hết. Mấy thằng khốn nạn lặng im hồi lâu, khẽ khàng nhìn vào mắt cảm ơn cậu. Tôi không ngờ sự việc xảy ra vậy nở nụ nhẹ thân thuộc, lắc nhẹ đầu, muốn nói không có gì đâu bỗng giật mình có bị đuổi việc không một điều gì đó đại loại vậy chết liền không quan trọng . Tôi sắp hết hạn làm không cả. Thì giờ tôi làm đó để trả nợ, chưa  gắt lên nhìn xoáy tỏ vẻ muốn mọi chuyện nãy giờ của chưa   đáp chưng hửng lặng im nhìn ra cửa sổ, lòng nghĩ ngợi mông lung Tại phải giấu cô tại cứ phải để mòn tâm hồn mình hỏi bâng quơ  cậu rộng cỡ nào,  Mấy phòng vậy à tôi hồi đó còn nhiều phòng hơn cơ. Tận phòng hai hồ bơi cực lớn. Chiều ngả sang đèn đường. Tôi không rõ mình ngồi bao lâu tên cửa hàng thủy sinh của nó chẳng liên quan gì đến thứ bầy bán bên trong. Thật mệt khi cứ vừa bán hàng, vừa phải để mắt đến tôi. Bất cứ khi nào ly trà trong tay tôi vơi một nửa nhanh tay rót đầy. Có thể  nghĩ làm thế tôi sẽ ngồi lâu hơn chăng.Tôi ấn ấn tay vào chỗ dạ dày trống không, hỏi giá có thêm một má núm đồng tiền bên má trái thì đẹp trai mỹ mãn. Bấy giờ  mặc chiếc áo sơ  tím than, thả rông, tay áo vén lên theo kiểu không sắn mà kéo cao, nhìn qua có vẻ khá tùy tiện thoải mái.  đang giới thiệu cho khách hàng về cá một loài cá tuyệt vời cho bất cứ hồ thủy sinh nào. Tôi chống tay lên cằm ngắm nghía cá sắc bơi lội xung quanh, có cảm giác mình đang chìm sâu xuống lòng đại dương, tự nhiên nỗi buồn trở thành nhẹ bẫng. Điện thoại trong túi nối đổ chuông, lắng nghe thiên nhiên tôi  gọi tới. Tôi luôn tìm đến  lúc không phải làm gì với trong khi tất tật mọi đều khuyên tôi nên rời xa thì có  lặng im. Đấy không phải biểu hiện của sự dung túng, tôi , vì  hiểu tôi, lớn cản trở tôi xông tới. Giá hồi đầu ba mẹ cứ để mặc tôi thì có nhẽ tôi không bất chấp mà yêu  nhiều đến thế.  chẳng có thứ gì tốt đẹp, dù tôi có muốn tâng bốc ta lên tận mây chăng . Một kẻ lông bông, hành nửa vời, xem ngang ngược, nghiện ngập thứ rượu chè, bài bạc nhưng tôi vẫn cứ yêu mà không phải  hay một khác.Mỗi lần nhớ tới  thì trong đầu tôi đều ngân nga nhạc điệu bị tước lời. mặc dầu ca khúc này chẳng gắn với bất cứ kỷ niệm nào giữa tôi bài hát nước trước nhất tôi nghe, sau đó, mọi bát hát đối với tôi, dẫu hay hơn chăng , không thể khơi gợi cảm giác đầu tiên khi đôi tai tràn vào một thứ xúc cảm mới mẻ, mãnh liệt, ca từ tuy không rõ nghĩa, nhưng bằng cách nào đó giai điệu của nó vẫn thấm ướt tâm hồn tôi. tình ái của tôi đối với thế. thỉnh thoảng tôi chắc mình không quá yêu , việc bỏ dễ trở bàn tay, vì xung quanh tôi còn đầy tốt hơn  gấp bội,  chả hạn. Nhưng có một thứ gì đó luôn ngăn tôi , cảm xúc luyến tiếc, hay một điều gì đấy đại loại thế, luôn xuất hiện kịp lúc cản trở các quyết định chung cuộc của tôi của tôi, bản tình ca trước tiên của tôi tôi gặp hồi tôi mới tốt nghiệp đại đang có một giấc mơ kỳ lạ về. Nhưng chung cục tôi không thể bước nổi một chân đến vì thi không qua đau buồn tôi định sang theo diện vừa vừa làm. Bằng mọi cách, bố mẹ tôi ra sức ngăn trở quyết định này, mẹ tôi mong tôi mau chóng lấy chồng, gái có thì  luôn ca cẩm thế. Vậy sau một đêm tôi thấy mình ngồi máy bay, sải cánh đến đất nước trời mọc.Tôi chẳng mình để làm gì, tôi không có nhiều hy vọng đơn giản đó nơi tôi có thể nghe  nói  đọc  viết thành thạo. Vâng, buồn thay, tôi yêu nhưng sinh viên ngữ. Có thể đối với nhiều một giấc mộng sang trọng, còn với tôi, nó dựng lên bằng dấu chấm lửng dấu cách quãng khi ta không phải nói gì thêm việc bỏ khoảng trống vô hạn.Nơi tôi đến sống Thành phố thuộc thuộc tỉnh chơi chữ có nghĩa miền đất không có núi nhưng thực tế thì ngược ngọn núi cao nhất nằm đây cách thủ đô hai giờ xe buýt, nhưng không chút ồn ã, náo nhiệt. Nhật nói nếu nơi này không nằm cạnh thì chắc sẽ vùng quê nghèo nàn nhất, vì đó sống nhiều bằng nghề nông.Tôi làm việc cho một khách sạn địa , cùng một nhóm sinh viên khác trong đó có. Công việc hàng ngày của tôi đón tiếp tiễn chân khách hàng,  mở cửa xe ô tô, xách hành lý, đưa khách lên phòng nhiều việc vụn vặt không tên khác tận dụng sức lao động. đây, gái trai  đẳng, không có chuyện đàn thì xách hành lý nặng nhọc, còn đàn ngồi bàn tiếp tân tán phét. Đôi khi tôi còn phải quét dọn rửa bát đĩa trong bếp.ban đầu, tôi không ưa dù trông khá bắt mắt. Chưa đầy một tháng đến đây gần hết tên có  khá số điện thoại của các nhân viên nữ. Có lần tôi thấy nhìn không chớp mắt vào vòng một đẫy đà của một gái. Sau đó sềnh sệch tay về phía ngón núi mà đứng từ tầng năm khách sạn nhìn xuống trông chẳng khác nào một bên bầu ngực chúm chím của cô gái mới dậy thì mấp máy môi mới Tôi  ngờ rằng đến chẳng phải để quãng một giấc mơ nào đó cho đời mình cách vẫn huênh hoang. Với một kẻ đầu óc lúc nào nghĩ làm để vốn của không tốt, thẳng tắp hiểu sai ý của khách hàng, khiến mọi việc trở thành rối tinh rối mù. Tuy ,  lòng đám trẻ  vị khách nhỏ tuổi kèm với ba má , nhờ vào mấy trò ảo thuật quê mùa của mình,  làm biến mất đồng xu, hóa ra viên kẹo nhiều sắc thay bằng hoa hồng hay chim bồ câu khi bọn lít nhít không thích tôi lắm. Tôi luôn gặp vấn đề khi giao tiếp với các bạn nhỏ, dù tôi ráng tỏ ra thân thiện, làm vẻ mặt hài hước, nói đùa hoặc dỗ dành , nhưng bọn trẻ hoặc quay ngoắt bỏ , hoặc nhìn tôi vật thể lạ.Hình  tôi không ưa mình, nên ít khi chủ động bắt chuyện với tôi, thậm chí vài lần còn lén hoa chân múa tay sau lưng tôi. Nhưng tôi nói mà, ngốc, đại sảnh trang  bằng tấm gương lớn nên dù phía nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy hết mấy trò khỉ của. Thời tiết khôn cùng khắc nghiệt. Mùa hè có khi nóng tới nhưng mùa tuyết rơi dày mấy mét. Có ngày tôi phải bộ năm giờ đồng hồ liền trong tuyết từ khách sạn về . Chỗ trọ của tôi cách xa nơi làm việc. sáng tôi phải đạp xe tới ga xe điện từ chờ mỏi mòn sân ga vắng tanh chù từ đây tôi bắt tàu lên bến xe bus chừng hai , ngồi xe một quãng dài tới khách sạn. Đó cả một chặng đường ê ẩm, toàn thân tôi tê cứng, rời rã. Một hôm, tôi bị trễ tàu đúng nửa phút phải đạp xe làm, toàn dốc núi gập ghềnh thở không ra hơi. Tôi có cảm giác cần mình dừng gập xuống thì khớp xương sẽ thi nhau gẫy rắng rắc cành củi khô. Tôi cứ phải vừa , vừa lẩm nhẩm đọc hết các lời bài hát mà mình thuộc trong đầu, cho đến khi khách sạn hiện ra trong tầm mắt thật bãi gửi xe đạp xe máy không có trông, cứ để xe gọn vào một chỗ khóa. Nhưng có lần tôi quên khóa xe, khi về thì bị mất. Tôi cứ ngồi đúng vị  mà mình để xe, đợi chờ điều gì thì chính tôi không rõ. Hôm tuyết rơi nhiều, bầu trời hóa thành một tấm chăn bông lớn bị đục thủng một mảng to tướng, vụn bông bục ra bay lả tả khắp nơi. Chẳng mấy chốc tôi có cảm giác nước mắt ngừng chảy, bị cứng vón thành cục mặt. Tôi nghĩ về khoản tiền ít ỏi còn cuối tháng không để sắm một chiếc xe mới, tự hỏi mình sẽ phải dậy vào mấy giờ sáng để kịp bộ đến xe điện ngầm đây Cứ miên man thế cho đến khi tôi mơ thấy mình đang mải miết đạp xe cây cầu vồng để trở về .Tôi nhận ra chuồng chim bồ câu của nội trước tiên, chẳng thể nhầm lẫn , ngôi bé xiêu vẹo mái sơn biếc chính kiệt tác của tôi. Tôi vội vã tăng tốc. Nhưng khi tôi đến gần, cuối cầu vồng  đụn mây trắng xóa, lành lạnh, một chim cúc cu thò cổ ra báo thức mau chóng rụt vào mái rét mướt của .Giấc mơ của tôi bị đánh thức bởi chuông điện thoại réo vang inh ỏi. Tôi lăn một vòng từ giường xuống đất, đầu gõ cong một vào chân bàn . Bực bội tôi hét lên. Đầu giây bên kia một chàng trai, ta rụt rè nói Alo, tôi thấy số điện thoại của bãi gửi xe. Hôm qua, tôi có mượn tạm chiếc xe đạp của để , tôi muốn gửi . Xe mini vàng cam phải không. Khi nhìn thấy tên mượn tạm đồ một tí mà tôi tức suýt chết. Hóa ra sáng qua bị muộn tàu đến trường, nên ta quơ đại một chiếc xe không khóa để , thế quái nào đó xe của tôi. ta còn ra vẻ đau khổ bảo Mắt cá chân tôi bị mù nên không đây xe của Di, nếu thì tôi thà chạy bộ tới trường. ta nói câu này không rõ với hàm ý hối lỗi hay giễu cợt nhiều hơn. Khởi đầu cho một chuyện tình bao giờ dài dòng vòng vèo thế đấy, tôi ghét , ghét tôi, nhưng rốt cục hai kẻ ghét nhau yêu nhau, đây có lẽ thứ logic dở người nhất đời. Tôi không ngừng phải đấu tranh với việc yêu hay không nên yêu , chẳng hiểu rõ  hơn tôi. Trong khi đang qua với tôi,  vẫn tán tỉnh chòng ghẹo cô gái khác một cách ngang . Phần lớn thời gian tôi dành để cãi vã, nhưng  luôn cách khiến tôi khó rời bỏ . Không phải bởi vẻ bề cuốn hút hay tài lẻo mép của , mà vày tôi yêu nhiều hơn yêu tôi, nhiều việc sát gái,  còn một tên ma men. vừa đốt thuốc, vừa uống rượu một thằng điên. Trong phòng  lúc nào sặc sụa mùi khói thuốc, mùi bãi nôn mửa chứa đầy cồn đang lên men.  sẽ chết đấy, thôi. Tôi nói thế hơn một tỷ lần, lần nào  hững hờ đáp  Đàn nó vậy. Đấy tôi còn chưa đả đổng đến vụ say quắc cần câu một pub vỉa hè phố lên cơn tự sướng lột áo sơ , quần dài ví tiền của mình, hai tay dâng lên cho một gái lạ mặt, có đôi chân dài thuột. Giọng tà lưa có tin tôi sẽ biến bộ quần áo này trở mình, dù không đứng mặt tôi không cần uống với tôi một ly gái thành thật khuyên  sung máu, ta đẩy gái về phía cửa ra vào, hét toáng lên với đám đang đứng xem trò vui đợi có vậy, gái liền hiên ngang biến mất một cách hoành tráng. Khi tôi nhận điện thoại của viên chức trong pub đến nơi thì trơ trụi gà bị vặt sạch lông. Tôi muốn sút ta lên tận mặt trăng.Vào cuộc hẹn trước hết của tôi,  nói  cần nắm lấy tay sẽ đưa đến một nơi thần. Tôi mơ mộng suốt một tuần liền về một bữa tối lãng mạn hoa đào hay một thứ gì đó đại loại thế. Nhưng  chỗ đần mà  đưa tôi tới lễ hội nho truyền thống vùng.  đến không phải vì trái nho ngon nổi tại đây mà vì trong lễ hội mọi uống rượu chát miễn phí thả ga. Hàng năm vào tháng mười, khách du lịch từ khắp mọi nơi đều đổ dồn về để thưởng thức nho rượu nho trứ danh. Đáng lý tôi nên một kẻ gọi bia sinh tố lúa mạch thì chẳng thể trông chờ vào kỳ tích sẽ xảy ra. đường về còn bảo Đợi năm sau sẽ đưa đến tắm rượu vang. Tôi trợn ngược mắt nhìn , có lễ hội của rượu thôi chắc, hay đầu óc bị ngập úng trong đống cồn chết dẫm  đợi có thế, tôi bắt đầu cãi nhau cả quãng đường về, từ xe điện ngầm ra đến bến xe bus, từ khi bộ đến lúc còng lưng chiếc xe đạp đôi. tôi mau chóng sống chung trong một căn hộ thuê gần trường , tầng áp mái của một tòa chung cư rách nát.  một kẻ kén trời sinh. không thích đồ ngọt, không thích khoai tây cà chua bi, mì tôm thì phải đổ ít nước, úp thật nhừ cho đến khi sợi mì nở bung bét.  hiếm khi vào bếp, ngay cả khi tôi ốm, việc độc nhất có thể làm nấu cháo liền, mà ngay cả món này khó nuốt, vì  thẳng tắp quên bỏ gói gia vị.Nhưng thi thoảng khiến tôi cảm động, nhất cách gọi tôi dùng ngón tay thô ráp của mình chải mái tóc rối bù cho tôi vào mỗi sáng, vụng giữ lấy, chũm không nắm quá chặt khiến tôi đau.  cứ cầm tóc tôi thế cho đến khi tôi hoàn tất công việc đánh răng rửa mặt hàng ngày của mình. Tôi bảo qua gương không một mực phải làm thế, có thể kẹp tóc.  hậm hực sáng xấu tính chết , cứ vơ bừa gì gần tầm với của mình nhất, mà có thể buộc vớ lấy để cột tóc. Có lần thấy cả bít tất của mình đầu đấy, dây áo ngực bị tháo bung ra dùng lung tung cuối tháng kêu nhanh dãn.Chẳng đợi  nói hết câu, tôi quay ra ấn miệng đầy kem đánh răng lên má . Đó khoảnh khắc ngọt ngào hiếm có, nhưng bởi sự hiện hữu của mà tôi chẳng thể quên ái tình của mình với , hoặc tôi luôn nương tựa vào nó để giữ cho tình cảm của mình không bị xói mòn. ký ức giống đập ngăn trái tim tôi, mọi thứ chẳng thể nào trôi tuột biến mất đáng ra nó phải thế. Ngay cả lúc ngỡ sẽ chia tay , khoảng thời gian hạnh phúc đó khiến tôi cảm thấy nuối tiếc đến mức không nỡ buông lơi từ ngày tôi qua Nhật,  thường gửi cho tôi chí ít một email mỗi tuần. tôi gìn giữ sợi dây kết nối một cách cẩn trọng.  duy nhất tôi có thể tâm sự, nhưng dạo tôi chưa bao giờ kể với về. Xong bằng cách nào đó tôi tin  vẫn cảm nhận . Có lần,  gửi cho tôi một email ngắn ngủn, có vài dòng chữ lưa thưa,  viết ái tình điều không cần phải nói nhưng , thứ có thể bỏ rơi bất cứ lúc nào nhưng khó lòng thực hiện . Còn hạnh phúc giống một dao hai lưỡi, vào thời khắc vô vọng nhất nó kéo lên, nhưng do vậy mà không cách nào rời xa nó, ngay cả khi rằng đường đang báo vô vàn nguy hiểm.Lúc tôi ngồi đọc đọc bức email này của , cố để bóc tách ẩn ý  sau đó, thì  đang nằm bò ra ghế salong chơi máy điện thoại liên tục chửi bậy. Tình cảm của tôi đối với  không quyết liệt tới mức thiếu thì tôi chẳng thể sống nổi. Nếu một ngày nào đó,  biến mất khỏi thế cục tôi, tôi vẫn có thể , có thể , diện bộ cánh đẹp ra đường, vỗ vỗ má cho nó thắm hơn khi ngẫu nhiên lướt qua một chàng handsome. Nhưng đấy nếu một ngày nào đó  tự  biến mất. Còn hiện,  đang mặt tôi, vừa chơi vừa quăng tục, nhưng cứ tầm nửa liếc mắt trông chừng Gấu  chó Nhật mà tôi mới nhận nuôi hồi đầu tháng , xem nó có cắn ống quần tôi không. Nếu Gấu đang mon men gần tôi,  sẽ hằm hè nhìn nó, quát nhẹ. Để mẹ làm việc. Điều thiết thực hơn bức email, gần gũi hơn cả thứ gọi hạnh phúc. Tôi nhắn cho hạnh phúc một ván cờ, Đôi khi đắn đo mất chưa chắc thắng. Nó từng ước, giá cuộc sống của nó cứ vậy, nhẹ nhõm, êm đềm, không hào nhoáng, cao sang, với mà nó yêu đến cuối đời. Nhưng hiện thực thì không vậy. Nó từng ngục ngã, mỏi mệt, từng muốn buông tay, bỏ rơi tất tật. Vì khó khăn, xô bồ của cuộc sống, với cả nhìn của một cô gái đôi mươi về một cuộc sống hồng dìm chết nó Dập tắt niềm tin, nhòm, nó bị lạc giữa phố xá nhộn nhịp, đánh rơi khát khao, đánh rơi sự nhiệt tình của tuổi trẻ, lạc xúc cảm, trở thành một khác, cả nụ trở nên tạo hơn cả thảy. thời kì làm nó thay đổi, vấp ngã đứng lên, ngày kiên cường trở thành mạnh mẽ, khó gì có thể đánh bại ý chí. Nó yêu một chàng trai không có gì đặc biệt, hành chẳng giỏi bằng , quậy phá nhưng chẳng hư hỏng, khá vô tâm nghiện. Cuộc sống khó hiểu, nó có cảm giác đang thách thức nó, thách thức với tình cảm của nó. Đôi lúc nó không thể hiểu nỗi mình vì yêu  Vì chọn một mình  Chắc có lẽ đơn giản vì  chính không phải vì một lí do chính đáng nào đó nơi . Vì yêu thì cứ yêu thôi, yêu thể Hôm nay ngày chung cuộc nó yêu . Nếu yêu một vì một lí do cụ thể nào đó, thì tình sẽ chẳng thể lâu bền, sẽ đến ngày phải buông tay chính vì lí do không phải loài loài động vật khó hiểu nhất hay xung quanh nó, chàng trai giỏi giang, bãn lĩnh hơn  nhiều nhưng nó chẳng chọn. Nó thường nhìn trai bằng ánh mắt tẻ nhạt, đối với nó,họ một cổ máy lập trình sẵn, theo một qui luật, suốt ngày vùi đầu vào một đống sách vở, mày mò các công thức khô khan, cuộc sống xung quanh thay đổi thế nào chẳng quan tâm, vô tâm lạ thường, hướng về một ngày mai đời kính nể, tự hào mà ngẩng đầu cao ngạo bước , thật vô vị Nó từng có ý nghĩ khá điên rồ, hét thật to vào tai họ  Đóng sách vở  Ra đường nhìn cuộc sống đổi thay kìa Nhưng thôi, cứ để mấy bạn ra công giúp ích cho tổ quốc sau này, thôi thì chuyện nấy lo. Tất  nghĩ suy đó có mình nó nghĩ. Với gái khác, họ luôn kiếm tìm chàng trai thế cho thế cục họ. Còn nó thì không Nó trên dưới một có thể cho nó cảm giác  yên khi kề bên, chở che, bên cạnh đó, nó trở nên nhỏ bé, cần bảo bọc. mặc dầu chẳng giàu sang, cần hai đứa yêu nhau có nhau một thế  chịu đựg sự ngông cuồng của nó, tính toán thất thường lúc nắng lúc mưa của nó, đôi lúc sự hờ hững vô tâm trong từng lời nói. Nó từng làm  phát điên lên vì giận, nó điều đó nó cứ lãnh đạm , chẳng có gì xảy ra.  vì yêu nó mà trở  thường, không bao giờ bỏ rơi nó cho đến hiện tại. nên mà nó yêu , đối với nó,  chàng trai nó chính nó khi yêu, không hề tạo, dù  chẳng phải trước nhất. Suy xét cho cùng, , khó tìm, ta từng nói, chẳng có này thì sẽ bù kia. Nó cần  thế, chẳng đề nghị hay đòi hỏi gì nhiều.Phải nói nó cực kì bướng, chẳng chịu nghe lời, nhiều lúc nó lặng im, chơi trò mất tích làm  cuống cuồng lên lo lắng, nó cứ làm  xoay vòng vòng vụ. Nhiều lúc  có ý nghĩa nó, hai đứa thỉnh thoảng chợt nói ra lời nói nhau, trùng hợp đến kì lạ, nó tin đó một duyên.  dường có thể hiểu rõ trong đầu nó đang nghĩ gì, lúc nó cần gì, dù rằng chẳng mở miệng nói nhưng  có thể đọc nghĩ suy đó đáp ứng, cứ có một sợi dây nhỏ gắn kết lạ thường giữa hai trái tim. Chắc vì cả hai đứa đều có cùng chung một cung  đạo nên đối  muốn gì, tự bản thân mỗi đều thấu hiểu.có nhẽ  yêu nó nhiều hơn nó yêu , mọi thường nói thế nó cảm thấy vậy, có lẽ do mất niềm tin vào  trong dĩ vãng, tình cảm nhạt nhoà. có tin không tin về điều gì trong kí vãng, từng yêu nhiều. lặng im, nhìn về phía xa xăm, nó im lặng, chẳng buồn cất lời. Đó chuyện mấy năm về , nó yêu thầm , lúc đó  chẳng quan hoài. Nó vụng nói lời yêu thản tiếp nhận nó yêu nhau ba ngày. Nó chẳng trong ba ngày đó có gọi yêu nhau thật sự hay không, nhưng nó , lúc đó hai đứa đang thuộc về nhau, nên tạm gọi yêu nhau chẳng . Ngày hai đứa cùng chung một trường. Nếu ngẫu nhiên gặp nhau trường,  chẳng thèm nhìn nó lấy một lần, nó nhiều. Nếu có yêu , thì xin đừng bỏ rơi lạnh nhạt với thế không xin lỗi. Nhường chưa sẵn sàng để yêu một đó thật sự. Mình dừng nhé xoay , bước , để nó một mình sân trường vắng lặng.  hôn khuất lấp, ánh nắng vàng vọt tắt hẳn đường chân trời, đó lần rút cuộc nó nói chuyện trực tiếp với . Nó lang thang đường, bỏ tai xe, mặc cho gió thổi tung bay tóc. Nó nghe thấy rõ trái tim đang vụn vỡ, lặng im bước , nó sợ, nếu không bước thì nó sẽ ngục ngã ngay lập tức. Nó không cho phép điều đó xảy ra với nó, với một cô gái mạnh mẽ trong mắt của mọi xung quanh. Nó chẳng rơi một giọt nước mắt nào cả, giờ nó hiểu, tận cùng của nỗi đau không phải nước mắt mà chính sự lặng im đến rợn . Sau ngày định mệnh  nó vẫn sống, vẫn vui vẻ chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng sâu thẳm trong nó, có thứ gì đó nát vụn, chẳng bao giờ lành , chẳng bao giờ có thể  vẹn lúc ban đầu. Nó vô tình  đang yêu thầm một cô gái cùng lớp. Mọi chuyện rõ ràng, nó hiểu  nhân, hiểu ra vơ. Chợt có thứ gì đó trong suốt rớt xuống vai , làm ướt đẫm vai áo. hình ảnh trong quá vãng một cuốn phim quay chậm lướt qua đầu nó, khiến nó nghẹn ngào. Hình ảnh một cũ làm nó đớn đau hiện về, mà đó chính bên cạnh nó ngày nay. Đừng dằn vặt sống quá vãng à , từng làm đau, nhưng hiện tại đang bên cạnh . hứa sẽ bù đắp cho cho ngày tháng  sẽ không bao giờ thế với . Xin hãy tin phải. bây chừ nó có điều mà nó tin, nếu của nhau, sẽ có lúc quay về, nó hi vọng, nó  sẽ của nhau. Cô bé à. nhớ sắp phát điên. Mặc kệ chứ nói vậy mà nghe à thật sự rảnh  Lúc nào chạy vòng vòng trong đầu thế, không thấy mệt hả. à muốn bị ám ảnh suốt đời. Tại muốn thế chuyện tình cảm của ta sẽ chẳng đến đâu. Đến một lúc nào đó nó sẽ chấm dứt, thời gian nhanh hay chậm thô cứ thích đoán mò mai sau nhỉ sẽ có hạnh phúc mới, hạnh phúc đó chẳng phải nhưng muốn bị ám ảnh. vẫn nhớ về , không còn yêu , không còn cảm giác, nhưng không thể lãng quên, một phần kí ức đẹp. Tạo nên cuộc thế của riêng sẽ không quên Mà nói ám ảnh khó nghe quá đó. Vậy có muốn bị ám ảnh không.Không chẳng muốn thế thì chẳng công bằng một chút nào cả. Vì yêu . Nếu hạnh phúc của chẳng còn , sẽ không tiếp cuộc hành trình tìm hạnh phúc cho cuối đời . sẽ dừng , mang tình ái của mình dành cho mạnh mẽ sống tiếp, muốn hạnh phúc của , có một mình này. Cứ để tình cảm mình phát triển cho đến khi nó chấm dứt không. Không. muốn nó thế này, không phát triển không chấm dứt. khó hiểu quá đó nó không tham lam, chẳng muốn  của riêng nó suốt đời. Nó sợ cảm giác chia li, sợ thứ gì đó vụn vỡ. Nó muốn bên  yêu  thế này, chẳng muốn tiến xa, chẳng muốn dừng , nó sợ cảm giác sai lầm, sợ phải hối hận với gì nó quyết định trong quá khứ ôm nó vào lòng, nó suýt vì hạnh phúc. Nó thầm cảm ơn duyên phận, thầm cảm ơn  vì trân trọng tình cảm của nó yêu nó ngay lúc này. đang đâu thế. . Có việc gì hả thay đồ , mười lăm phút qua đón nhé thế này với không phải thay đồ thế này thế nào định mặc quần ngắn với áo ba lỗ ra à Trời đang đổi gió, đừng để bị cảm. Khéo khổ đang lo cho hay ngại phải chăm sóc cho hả lo cho . Hết năm phút chuẩn bị của đó. Cúp máy vâng đến, nó yên vị ngồi sau xe , nhìn đám mây lững lờ trôi, tựa nhẹ vào bờ vai  yên , mắt khép hờ. mình cứ yêu nhau thế này thôi, nhé. thường xuyên con quay sau vơi để trông coi trui lóng bước. trường đoản cú tã lót xấp cho tới tã ra cực . tao chứ hiểu tại trui căn cứ đứng  sau lưng chừng , trông coi chộ nhưng mà chớ bao bây giờ chạm vào . vày tớ bước một bước, bước lên một bước. cứ cố tui cứ giữ đơn tầng cách giữa mà lại mỗ đòi ranh giới phong thanh giữa hai thẳng thớm chuyển cồn. tao đòi nôm mãng cầu bạn tiếp kiến khố. hơn tao tận hai thời đoạn. tui to đồng nhau, từ tầng mẫu giáo từ chung đồng rau. hồi , đơn hùng thường xuyên biểu vệ tui hay là ức hiếp bắt nạt, lấy phần cơm cho trui xin cô giáo chịu đòn giúp tui. tao đương nhai tao căn cứ lối mòn vào khỏi hẻm được tới trường học , thẳng tuột mang bè tay tui ra cho tôi cố kỉnh vào, kéo rau sang trọng ngày tháng lớn khôn. tớ ép đầu hết vách, cơ mà không đổi thay nếp, căn cứ chung đồng rau, giò đương nuốm tay , nhưng hả bị hiểu lộn.  hắn thương xót rau đấy. Lý vày nhưng mà tôi không có thằn lằn tình trò này, tớ chả cần mối tình yêu nè, vị, mình yêu trượt sứ , hai năm thường xuyên. tui thẳng băng  ủi , biểu chờ đợi thi cử cùng . mỉm tặng rằng mình chính thần may mắn ngữ . phòng chống thi cử rộng mở, mình chộ sức ép tung mả hôi, tao bước lên núm nhẹ tay  ủi chẳng đâu vào đâu, sẽ trải qua thôi. giàu đây, với phòng đồng đây nặng. trui cùng đậu ra phứa , cùng điểm số tương đang rau, khá cao.trường cách tầm mười cây số, mỗi ngày trui đều với rau chiếc xe cộ cup của qua năm tháng. cao tiệt đô , có nhún tiền be rỏ mồm ánh mắt thân thiện khiến tặng vào trường đừng bao lâu, đột  trở nên nhiều canh gái hỏi đến nhất. thường xuất hiện thời với chính trui, bụng chấm củng hỏi bay . mỗ chả quan hoài tao đau bụng hoặc khó chịu. tao bảo kiêng mà lại hỏi thời bảo  cứ trả lời nhiều yêu thương khúc trui tự dưng vạc lên , ánh nắng vàng xuyên sang trọng kẽ tay lọt xuống mặt sàn vách tia sáng tối khác nhau còn nhảy đầm múa.o gái khóa chèo tóc tai nâu hồng mồm bé vú hin nhát nào .  gặp rau khi chung quãng ngoại khóa. chứ hiểu điều giống gác công mộng mị sưa mê mệt. có hôm mình buộc gặp còn tai vạ gác, đơn bức xâm chiếm khá to bác bỏ đơn góc trịnh tôn trọng, trưởng buộc tai hoạ tôi. tui nói lẫy chớ đãi đằng tình yêu với ta mơ mòng cầu mong ra cửa sểnh nói  Muốn lắm, chửa giàu dịp ngỏ nhời.tao xoay cảm thấy lo âu, một nỗi lo vô cớ cứ ếm lấy bản cơ thể, tôi mình sắp từ trần , nay , tã gác gái gật đầu, sẽ của cô , không đang ngữ tui suốt năm tháng trải qua .Hôm nay phải mặc áo gì. tã cho khoa nên đeo hai tay hay  nhiều do vậy ghé nác huê cổ tay chứ trui hặm hụi ủi áo tặng , cơ mà nác mắt sắp sớt, nặng  ủi  chớ lo quá, cô gái sẽ xót thương ôi thôi. chả lo quá. bữa nay một tháng hụi quen nhau đó. tui tự sắm xe pháo một tao, vày bận đón đưa  ô dù chẳng với hiện. bộc trực nhẫn nại đồng canh . trui còn nhai có bận mình chậm nổi chờ hai mươi phút, càu nhàu. đương  thậm chí ngày hẹn còn vô tư quên, nhẫn nại cổng mặc mưa phai hành hạ.  thương rút cục mức .mình xoay nhìn nhận  muốn cưới canh đã mỉm nỗ lực biếu li giải đáp. trui đeo tay rục vai  cụ lên chàng nam nhút nhát bước khỏi sân trui, quay vào nhưng mà nước mắt rã ào ạt. Chàng nam cụm từ tao, nạm lên bề, nhắn đơn tin cậy muốn lựa quà cận đến đơm nhật trui, hãy còn nhé, tôi nặng  ủi một góc nào là đó trong , trui đang giờ diện. hoẵng tay lấy sợi đầu hàng chuyền hình mặt trăng ôm ấp ngôi rỏ tý, hoẵng lên cổ tôi ướm thử bảo tiếp tục tân đùm . trui hỏi đâu nhiều cần giả dụ mua quà mắc thế chả. giả dụ không trung . Đây hoa quà sinh nhật đầu tiên cho song.Thì ra mực . sinh nhật thứ  tui hai ngày. trui hứa hẹn lý vị bận , đường phăng , nước mắt nhòe nhoét đả hỏng hóc hao hụt giàu quá. Năm ni chẳng định đả đâm ra nhật đã. không trung u. Năm nè hoá nhật . thằng  nhiều người thương , đúng đừng sang trọng rắn mối ái tình đơn , sẽ trân coi trọng hơn sau nà tớ chẳng cơ mà. tôi cù vứt lên gian cắm lạc trưởng tối.   lắm dã man của, riêng tui giò giàu hệt , từ tình biếu đến quan tâm bé nhỏ hạng . Sài Gòn tảo chết thật rau con quay đừng còn nhau giờ diện, lạc chắc nhau giữa nỗi thèm xa vời vợi. nếu chi tôi giàu một điều say, tui sẽ mộng mị giò bao hiện giờ gặp đừng bao bây giờ nhớ tới , dâng nè đó sang nhau giữa chật chội nè, tôi sẽ sang chứ còn  năng vấn vương hệt . giả dụ hệt nhiều điều hệt lớn ra, nhằm đàng mỗi một ngày không trung thấy bên mé khác, tay níu tay song chua xót tặng mình cứ ôm ấp tình ái mực tôi im lặng đứng sau lưng , lặng thầm quan tâm chi   bỏ quên. từng cách bước đến Tuy vài ba bước nhưng mà trong tâm thời thật xa, căn cứ đứng đó mà lại thấy đơn bước chân tê cùng trời đất bước gần tới cuối gắt gao. lót thương xót ,  đương trẻ nhiều. tóc tai mềm bừa bãi, thảng hoặc nhát uốn nắn hay là nhuộm. Làn đa tay đang trắng . Mắt trong suốt văn cố.  xoẹt gàn tuổi trẻ thứ . Xoẹt roẹt nắm áo kéo. bắt nhé sâu tun hút. thuật trưởng chập nói sắp rời toàn ràng ra cố, thì  hở nhìn nhận thiệt lâu vô đôi mắt đó, hy vọng tận sâu đáy mắt nâu cơ, giàu nhời thiệt thà nè chẳng. mà chịu gặp gỡ yêu thương  ra vụ  xinh xắn nhất trong đời. đó tầm thời kì nhưng tã ta trẻ, min không trung nhận ra nó sẽ đến độc nhất vô nhị một dọ trong suốt đời. cuốn nhật ký sẽ bị bám bụi, quýnh quáng vé tâm tính phim bị quăng quật cỗ ván rác, bó huơ khô đặt đầy min cố gắng vắt bằng chuyến du lịch, đêm say mộng mị  đêm, hẹn hò trường vô tận cao to, tóc tai trường học, nhanh, luồn chứ hết. Mắt sâu, tươi tỉnh dặn. Giọng khàn, trầm ấm.  liền tù tù chớ thây jacket trói buộc cao tóc tai. viết lách thảng hoặc chốc dùng vết cú, song nói kiệm lời khủng khiếp.  giống không trung nói vắt. Xin gặp dọ trước tiên quy hàng rượu bé lỗ mũi đất phút ,  biểu thằng  phút tiếp tục theo,  bảo nay trời đất ơi non, giò rét Hôm qua.  lúc hớt mũi đất , hết chuyện chuyện trò thì máu. Nghĩ rằng rắn chắc rắn chắc đang bối lờm xờm giàu phút sau đó, không hiểu tay  nằm gọn ghẽ trong tay . gọn gàng. Ngón tay  trường bừa. chốc lối, năng chốn ,  năng lấy ngón tay vẽ chuyện vòng trọn.# vào bụng bàn tay . Nhột nhột kích thích thú, ham. dã man cụm từ  đều cầm cố. chẳng cưỡng phục mùa với thông phong lắm điều dính dáng báo ưa y à chứ có chi kè. tới tao đương thúc . căn cứ bước ra từ bỏ truyện giành, cùng vẻ gầy guộc quyến rũ không thể trình bày hử. nhưng gã đó tối. < sáng dạ có cưng ạ. mỗi mùa một . gã nhạc sỹ chuyên sáng tác bài ca diễm tình yêu cùng ngôn trường đoản cú tưởng mộc mạc thương , nhưng tất tật kết quả cụm từ cá tình chóng vánh. Toàn giả trá song ôi thôi. dù tệ mà đáng nổi xót thương. Chúc cưng hạnh phước đấy, chót hẻm bé,  níu vạt áo ngữ thì thầm. nhởi hát tuồng chốn khác nhau, thậm chí trưởng vùng cáu xa kì cọ ngày ngày ôi thôi màng ôi thôi . nhưng nhỉ liền chờ mong ấp ủ dặn ấm biếu  dận, ấp ôm , thầm thĩ nhai mỗi hơi ấm. nhời nói khiến  lịm , khiến tuổi xanh  thôi bạc . mặc dầu kẹp chập áo  bám chật ngò nước huê xa kì, hoặc mắt dán chặt chẽ vào gác gái ngẫu nhiên thấy trong quán rỏ . có chửa bao hiện thời hụi khẳng định mối quan hệ cùng bất kỳ . ái tình  từ bởi, chính có đơn dò, đơn cô gái xa tày tự dưng xuất bây giờ nói dận  cùng duy dò đấy nhanh chóng xua tan tuốt tuột,  thản rứa tay  phương diện man di chũm thôi,  ngỡ tô tặng thanh  thứ trui thêm dọ . tình ái  cơn nghiện, đừng dứt năm tháng đó, dãy lượng bổ ba tã lót nà ngả vàng lâm rụng. Góc lối lào xào. trong suốt một tiệm cà phê ấm áp,  dựa vào vai , đọc một tờ báo xa cạ. mở trang mực tàu bài viết lách rỏ hiện thời vào. phai một tiệm cà phê nóc núi, vùng cáu xa xôi. bài bác viết ngắn gọn, gồm từ nuốm nào ôi thôi cà phê mỏm núi, bạn sẽ nhiều cảm giác chìm xuống hố sâu hun hút. chả cách nào là vực dậy đặng. Cà phê  dẫu pha tới ngữ nào là  chẳng thể đậm đặc cọ tất thảy đỗi gác độc hiển hiện lát bạn ngồi uống cà phê đây xa quá ơi. nhưng nếu như trưởng hai min đồng đến đấy, ngồi phía nhau, quăng quật đá vào ly cà phê khuấy y cho , thì liệu có trong mỗ o độc  chứ . mà hụi bỗng xót thương ham thích chốn xa kì cọ đó. thiệt váng vất buổi min nhiều dạng bị ếm ảnh do đơn bài xích viết một tờ báo đọc cấp nào là đấy, đơn tiệm cà phê nà đấy, tại góc lối nà đó. ám ảnh cơn nằm mộng  trong giấc  mỗi một đêm.nhưng mà đỗi ếm ảnh cụm từ  có hơn, lượm hơn.  đến tòa soạn, muốn trên dưới cho vào viết lách bài đó. giàu bút danh đơn bí ẩn. nhiều nghĩa vụ cho hay là đó hiệp tác viên tự vày, chứ cố định, chuyên hiệp tác mục du lịch trải nghiệm. ảnh thằng thật canh mỗ nỗ lực thôi.  hỏi , liệu nhát canh tên  leo lên đến mỏm đồi bước ra quán cà phê đấy, cô nhiều thực sự sớt xuống vực sâu tun hút. giả dụ rứa này mới nhiều trạng thái  viết lách cố gắng  níu chém đẹp đôi tay ra với nhau. Cảm thấy ngại hãi thật sự. một ngày đầu chung cuộc đấy xuất hiện thằng. đơn thằng  đen to lớn, đa dẻ đen đủi quỷ sứ mặc thây lắm mỗi một quần lót bó chẽn lấy mực tàu quý. Đầu nghỉ cạo nhẵn chừa phụ thân chỏm tóc tai tỉa theo hình bố căn số chín. phía cạnh, người thương trắng bóc phơi bày từ bỏ xuống giết giết mổ. nó núng na núng nính, từng bước nhún nhảy chũm công tặng hai mảnh cùng đang bám hờ sớt xuống rứa nói mặc nhiên cặp mắt khó chịu nhìn nhận phứt đằng nghỉ. mặt  hồng rần bởi ngượng lẫn bởi vì bực. Ngữ nè nhưng mà trúng cháu ngữ thời nhiều nước từ trần chớ ra , quái quỷ thai không ra quỷ quái thai. Đúng tự do quá đâm ra loạn. Mấy hiện thời đây trui hoá điên tắt hơi. Đâu muốn cầu mong ảnh thù quái ác gỡ song căn cứ nhăn nhẳn mắt . đâu muốn chứng kiến ấp ủ thằng Mễ to lớn lông lá xồm xoàm nhưng mà từ bỏ hễ chuyện nghỉ xảy tới. hi vọng đám quái ác thai sthời cực kì nhé đến quái quỷ thai đang ươm chồi trong suốt đầu não trui.  đừng còn vong linh song đành tim bâu đơn nơi một nẽo quên việc dạy bảo tu tạo nó. khốn một nỗi đấy ni xét mai đuổi thì  , đồng chớ theo phai sống đồng mấy đứa cháu thì đánh lắm mệnh tiền kếch lù xù tính đớp vứt mâm, căn cứ đo đắn từ bỏ hôm đấy tới ni cả hơn bán tháng. Xuống đó nhiều tiền thẳng băng nhưng mà rộn